Chuyện con heo đêm Halloween

Chuyện là Halloween trên tivi chiếu hàng loạt phim kinh dị. Bạn trẻ tuy sợ ma nhưng rất ham hố, thế là trùm chăn ngồi coi. Đang coi tự nhiên nghe tiếng cửa mở, quay lại thì thấy con bé đứng lấp ló ở cửa.
Chuyện số 1: Nghe điện thoại
D: Cô ơi giờ con giả bộ qua nhà cô chơi rồi cô nấu cho con ăn nha.
B: Ừa, trước khi qua con nhớ giả bộ gọi điện thoại hỏi cô có nhà không trước nha.
2s sau
D: bíp….bíp….bíp… ALOOOOO
B: Alo, ai ở đầu dây đó.
D: Cô ơi cô ơi ND đây, cô có ở nhà không con qua chơi nhaaa, cô nhớ nấu mì xào khoai tây chiên cho con nha
————————–
Chuyện số 2: Sói và heo
D: Cô ơi giờ mình chơi trò chơi đi, con chọn con sói, cô chọn con gì?
B: *băn khoăn* có con gì, con chọn cho cô đi
D: Vậy cô làm con HEO đi cô
nguyên con heo táng vô mặt bạn trẻ
D: giờ con sói ăn nha, con sói ăn con heo cũng phải ăn, xong rồi con sói mò qua bắt con heo
2s sau. Trong phòng bạn một mảng hỗn loạn. Con sói học lớp chồi cao tới hông con heo vừa chạy vừa cười hí hí hí, còn con heo là bạn cong mông lên chạy miệng la bài hải như thể sắp bị con sói bắt tới nơi.
1 lúc sau.
D: Thôi giờ cô làm sói đi, con làm heo cho
B: *hứng khởi* oke, cô làm sói con làm heo nha
Xong con sói là bạn nằm bò ra, chưa kịp làm gì thì con heo lớp chồi tự nhiên nhảy ra khỏi ổ la á á á, xong quay lại
D: Ủa, con sói ngủ chưa dậy hả
*miệng bạn giật giật*
Con sói là bạn đang lên cơn lười, tính đợi con heo lớp chồi mò lại rồi “Boo~~” để đỡ phải mò dậy. Thế là cứ nằm ườn ra. Đúng như dự tính con heo lớp chồi mò lại lay con sói lười. Con sói lười nhanh chân đứng phắt dậy, dọa con heo vừa la vừa cong mông lên chạy núp sau váy mẹ bạn rồi khóc tu tu lên. Bạn đứng hình. Không lẽ mình sắm vai con sói vừa vặn như vậy sao.
Thế là tá hỏa chạy lại, ôm mặt con heo lớp chồi hỏi
B: Hông mếu nữa, nói, sao mà con khóc?
D: *mếu máo* *chùi nước mắt* cô làm sói, con làm heo mà
B: Ừa thì nãy con bảo cô làm sói mà, sao cô làm sói rồi con lại khóc
D: *lại mếu máo* tại vì con sói ăn thịt con heo
B: Thì hồi nãy con làm sói con cũng dí cô đòi ăn thịt mà
D: *dụi mắt* dạ con dí cô, nhưng mà con sói phải nghe lời con heo chớ, con sói đang giả bộ là mẹ con heo mà
B: *MẾU MÁO* Vậy thôi giờ con giả bộ làm sói đi, cô làm heo rồi con sói giả bộ làm mẹ con heo nha.
2s sau. Phòng bạn lại một mảng hỗn loạn. Con sói giả heo mẹ lớp chồi nhảy tung tăng khắp phòng, theo sau đít là nguyên con heo con cao gấp đôi con sói giả heo mẹ, cũng nhảy tung tăng khắp phòng.
D: *làm vẻ bí mật* Con ơi, bây giờ mình chui vô hang đi cẩn thận con sói thấy nó ăn thịt đó
Vâng, và con sói giả heo mẹ lớp chồi đóng vai quá nhập tâm quên luôn mình là sói =)))
2s sau. Làm như thời tiết Sài Gòn dạo này lạnh quá, trong phòng bạn có 2 con heo xây nguyên bức tường thành bằng gối, không chỉ núp phía sau mà còn trùm chăn kín mít
D: Con ơi, nhớ trùm kín coi chừng có lỗ hổng con sói nó thấy đó
(Mẹ ơi trùm như này sói chưa kịp đến thì mình đã tắt thở vì thiếu oxi mẹ ạ *bạn khóc trong lòng* )
1 lúc sau.
D: Con nằm trong đó nha, để mẹ ra kiểm tra xem có sói không
(Mẹ ơi để con hy sinh đi kiểm tra thay mẹ cũng được)
Sau khi lấy lại được oxi, con heo lười là bạn lại dở chứng, nằm vật ra
B: Mẹ ơi heo con bệnh rồi
D: Chời ơi, mẹ bó tay con luôn, thôi con trùm chăn kín vô đi, để mẹ đi canh sói cho
B: Mẹ ơi heo con KHỎE bệnh rồi.
Vâng, cho dù có chơi thì bạn cũng phải bảo dưỡng sức khỏe nha.
D: Để mẹ nấu cơm cho con ăn nha
B: Mẹ ơi mẹ cho con ăn cơm với gì vậy
D: Thịt bằm đó con
B: *hơi nghi nghi* mẹ ơi mẹ cho heo con ăn thịt gì bằm vậy mẹ
Vâng, và em ấy đã trả lời không thể nào tỉnh hơn
D: THỊT HEO ĐÓ CON.
Câu chuyện kết thúc tại đây. Bạn đã quá bất lực. Heo mẹ quá có tâm mà :))
Advertisements

Cơn mưa mùa hạ

“……Cậu chính là Hạ Vũ?”

—————————————————

Cậu vẫn còn nhớ như in, cái ngày cậu chân ướt chân ráo bước vào trường A, ngôi trường nổi tiếng nhất nhì thành phố M, cũng là điều khiến cậu tự hào nhất. Trường A là ngôi trường dành cho những học sinh ưu tú của thành phố. Mọi hoạt động của trường luôn được thành phố ưu ái chiếu cố, và học sinh của trường cũng như vậy, luôn ở một đẳng cấp khác biệt, tài giỏi và năng nổ hơn. Cũng chính vì điểm đó cho nên, để đậu vào trường không phải là một chuyện dễ dàng gì, và cậu đã làm được điều đó.

Cậu, Đông Nhật, học sinh lớp 10 trường THPT A.

—————————————————

Giờ ra chơi, khi mọi người trong lớp đang lao nhao làm quen với nhau thì một chị khóa trên bước vào cầm micro hắng giọng, đến khi đã đảm bảo mọi người đều tập trung, chị liền mỉm cười hài lòng rồi nói:

“Xin chào các bạn. Chị là Minh Vy. Bọn chị đến từ câu lạc bộ Toán học của trường mình. Hiện tại, câu lạc bộ đang tuyển thêm thành viên. Nếu em nào có hứng thú với toán học, hoặc muốn mở rộng mối quan hệ, nâng cao các kĩ năng mềm, sau giờ học hôm nay hãy tới phòng A106 sẽ được các anh chị giới thiệu quy trình và giải đáp thắc mắc. Hẹn gặp lại các em nhé!”

Nội dung thông báo cũng không có gì quá đặc biệt, nhưng giọng điệu tự tin cũng phong thái chuyên nghiệp của chị đã thu hút sự chú ý của cả lớp. Theo như những gì Đông Nhật đã tìm hiểu trước đó về trường A, câu lạc bộ Toán học có thể xem là câu lạc bộ mạnh nhất trường, không chỉ liên tục giành được những giải thưởng lớn cấp thành phố và quốc gia, mà những hoạt động câu lạc bộ đứng ra tổ chức dành riêng cho học sinh trong trường và đôi khi cho học sinh toàn thành đều mang vẻ chuyên nghiệp hiếm có ở các câu lạc bộ học sinh THPT. Từ khi mới vào trường, cậu đã xác định rất rõ ràng con đường mình sẽ đi trong quãng thời gian cấp 3, và câu lạc bộ Toán học cũng không nằm ngoài bản kế hoạch đó.

——————————————-

Giờ cơm trưa.

Khi toàn bộ học sinh đã tập trung đầy đủ, giọng cô hiệu trưởng được phát ra thông qua chiếc loa ngay 3 góc của nhà ăn. Hôm nay nhà trường tổ chức giao lưu học sinh ở các khối, các anh chị lớp 11 và 12 sẽ xem kẽ ngồi cùng bàn với các em lớp 10 mới vào trường, nhằm chia sẻ kinh nghiệm cũng như giúp cho các em lớp 10 làm quen, thích nghi với môi trường mới. Thật tình cờ là cậu lại gặp Minh Vy, chị gái khóa trên vào lớp tuyên truyền cho câu lạc bộ Toán học. Không bỏ lỡ cơ hội, cậu liền kết thân với chị.

—————————————–

Mệt mỏi quăng balo xuống đất rồi ngồi phịch xuống ghế, hôm nay quả là một ngày dài. Học có 4 môn một buổi mà đã kiểm tra hết 3 môn. Mặc dù có thói quen sinh hoạt rất điều độ nên cậu không phải thức đêm thức hôm học như những đứa khác trong lớp, nhưng việc kiểm tra liên tục vẫn phần nào khiến cậu mệt mỏi. Hôm nay lại phải họp câu lạc bộ để chuẩn bị chương trình sắp diễn ra vào cuối tuần.

“Này, đã xem clip nhảy của Hạ Vũ chưa?”

“Rồi a, trời ơi dễ thương không chịu nổi mày ơi”

“Thích Hạ Vũ quá à, nhìn muốn nựng gì đâu, làm việc cũng tốt nữa nha, nghe bảo đâu đi xin tài trợ cho chương trình kì này đã vượt goal rồi. Lần trước tao gặp chị Hằng manager bên SPC, chị Hằng cứ nhắc thằng nhóc có duyên đi xin tài trợ miết.”

“Hạ Vũ vô cùng đợt với em hả chị?” Không nhịn được tò mò trước mẩu đối thoại của hai chị trong câu lạc bộ về cậu bạn này, Đông Nhật mở mắt ra quay sang hỏi

“Đúng rồi em” Minh Minh mỉm cười nói “Vào cùng đợt với em, cậu ấy ở ban đối ngoại, có lẽ hai đứa đã gặp nhau một hai lần rồi mà không biết đấy, buổi dạ vũ sắp tới của câu lạc bộ cậu ấy sẽ nhảy chính trong phần mở màn, lúc đó em sẽ biết”

Thật sự Đông Nhật rất tò mò về Hạ Vũ. Vào cũng đợt với cậu, cho tới nay mới 1 tháng, mà 2 tuần dạo gần đây cậu liên tục nghe các chị trong câu lạc bộ nhắc tới cái tên Hạ Vũ, không ngớt lời khen ngợi. Chẳng biết có gì thú vị không, ngay cả Minh Vy, người mà cậu rất thân trong câu lạc bộ mấy lần nhắc tới Hạ Vũ mắt cũng sáng rực lên. Thật là bực bội.

—————————————

Buổi dạ vũ cũng tới.

Đang loay hoay lọ mọ buộc lại dây giày, đột nhiên từ trên đầu truyền xuống một giọng nam trầm ấm. Ngỏng đầu lên nhìn, một dáng người ngọc thụ lâm phong đập vào hai con ngươi đen láy của Hạ Vũ.

“……Cậu chính là Hạ Vũ?”

“…Ơ….ư….ừm….à dạ”

Tình huống này, quả có chút kì quặc. Thật sự thì cậu không rõ người đứng trước mình là ai, nhìn có vẻ chững chạc, mà chưa gặp trong câu lạc bộ bao giờ, hoặc có thể do cậu không để ý, nhưng có lẽ không phải là người trong câu lạc bộ đâu. Vận hết nội công đẩy muối lên nào, cậu suy nghĩ nhắm chừng người này có thể là khách mời, anh chị cựu hay gì đó đại loại thế. Đột nhiên đối tượng phì cười gãi đầu

“À không không, bằng tuổi, bằng tuổi mà”

“…..”

Thật mất mặt quá! Cậu xấu hổ cúi gằm xuống tiếp tục đánh vật với mớ dây giày, không biết nên ứng xử như thế nào tiếp theo. Cảm giác không khí xung quanh tự nhiên kì quái.

“Hạ Vũ, nhanh lên, tới giờ rồi” tiếng chị đại Khải Thy ý ới gọi cậu từ trong cánh gà cứu cậu thoát khỏi cái khối không khí không lành mạnh đang bao phủ xung quanh lúc này.

Bỏ hai chữ “đi nha” lại phía sau, cậu tót vào trong, vừa chạy vừa thở phào, đột nhiên nhận ra tại thế quái làm sao mà mình phải chạy như chạy giặc thế này.

—————————————–

Buổi dạ vũ diễn ra hết sức suôn sẻ với phần mở màn hoành tráng của Hạ Vũ. Cũng vì phần biểu diễn quá xuất sắc này mà độ nổi tiếng của Hạ Vũ trong và ngoài câu lạc bộ vụt lên cao ngất ngưởng, đặc biệt thông qua miệng của những cái loa phóng thanh trong câu lạc bộ. Điển hình như là Khải Thy.

“Hôm qua, cô bạn Vyen khách mời của câu lạc bộ mình đến từ Pháp cũng gục như điếu đổ trước Hạ Vũ đấy. Suốt phần biểu diễn của Hạ Vũ, cô ta cứ luôn miệng bảo “Yeah, it’s true, I absolutely can’t take my eyes off him. He’s so cute!”. Kinh chưa!!”

“Ha ha, sức công phá của tiểu đệ đệ nhà mình quá lớn đi nha.”

“Đông Nhật, nhìn mà học hỏi đi kìa” Minh Vy đột nhiên quay sang phía Đông Nhật cười cười “

“Mấy chị lúc nào cũng Hạ Vũ Hạ Vũ hết, không công bằng nha”

“Cái gì mà Hạ Vũ, cái gì mà không công bằng vậy?”  Đột nhiên từ ngoài cừa Hạ Vũ thò đầu vào, ngay lập tức cả phòng cười rộ lên, chỉ có mình Đông Nhật là thẹn quá hóa giận, bỏ đi ra ngoài không thèm nhìn Hạ Vũ lấy một cái.

“…….Người vừa đi ra là ai vậy chị?”

“Đông Nhật, cậu ấy làm bên mảng Nhân sự, phụ trách training cho câu lạc bộ mình đấy” Khải Thy tủm tỉm cười “Lần trước câu ấy có hỏi thăm em”

“Hỏi làm gì” Nhận thấy ánh mắt của bà cô Khải Thy có chút mờ ám, Hạ Vũ không thể không lùi lại vài bước đề phòng. Cũng chính nhờ ơn phúc của bà cô già ác độc này hại mà suốt tuần qua messenger của của cậu ngập tràn tin hỏi han có phải cậu và Lưu Thy- cô bạn nổi tiếng xxx của trường không, chỉ vì cậu lỡ lời bảo cô ấy qua nhà cậu mượn sách.

———————————————

Tối hôm đó, Đông Nhật không tài nào ngủ được. Liệu các bà cô già ấy có kể lại hết với Hạ Vũ không, chuyên xấu hổ như thế, khi không lại ganh tị với người ta. Nhịn không được tò mò, cậu quyết định thăm dò tình hình từ Hạ Vũ. Rút kinh nghiệm từ lần trước, không thể thăm dò từ mấy bà cô nhiều chuyện trong câu lạc bộ được.

Đông Nhật Phạm: Hi

Hạ Vũ Trần: …Hi

Có một ngày trời mưa

Mưa…

Từ phía sau khung cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cảm tưởng như có một thiên thần hậu đậu nào đó đã lỡ tay làm đổ loang ra trên nền trời thứ nước màu nâu….Rồi để sửa chữa sai lầm, nàng ta lại liên tục dội những gáo nước xuống trần để cuốn trôi đi cái chất màu ảm đạm ấy….lại khiến cho lòng một người nào đó càng trở nên ảo não hơn….

Minh Vy vơ đại đống màu nằm lộn xộn trên bàn, với tay lấy xấp giấy A4 trên kệ sách rồi ngồi lọt thỏm giữa đống gối cao chất ngất trên giường mà vẽ, cứ tô tô, quẹt quẹt rồi lại bôi đi. Cô chỉ muốn vẽ chứ cũng chẳng biết vẽ gì, cứ mặc kệ bàn tay muốn làm gì thì làm, bởi đầu óc cô bây giờ đã trống rỗng, chẳng thể nghĩ gì hơn nữa ngoài hình ảnh của Hạ Vũ….

——————-

“Này……này…..không nghe gọi à” Hạ Vũ đuổi theo, kéo tay Minh Vy lại.

“Tôi không phải tên là Này, mà đâu ra cái kiểu gọi đàn chị trống không như thế hả” Minh Vy bực bội quay lại nhìn Hạ Vũ.

“Tôi chở chị về” Nói rồi không đợi Minh Vy trả lời, cậu mạnh tay lôi cô vào bãi giữ xe nhà hát Thành phố, nơi cô vừa hoàn thành bài biểu diễn của mình.

“Ai nói cậu là hôm nay tôi thi” Bị đẩy vào trong xe, Minh Vy chợt nhớ ra cô không hề báo cho ai biết chuyện cô tham dự kì thi tuyển của đoàn biểu diễn The Crew ngoại trừ một số bạn bè thân thiết.

“Có chuyện gì về chị mà tôi không biết” Hạ Vũ vừa quẹt chiếc thẻ xe vừa trả lời

“Cậu điều tra tôi đấy à ? Rảnh rỗi quá nhỉ ? Tôi nhớ không lầm thì cậu là sinh viên năm cuối cơ mà” Minh Vy không thèm nhìn cậu nữa. Cô lơ đãng phóng tầm mắt ra khỏi ô cửa kính. Bây giờ trời đã tối hẳn, vì là gần Gíang sinh, mọi con đường khu trung tâm thành phố đều được chăng đèn sáng rực rỡ. Các khu trung tâm thương mại thì tấp nập người đi chơi, không khí lễ hội đã len lỏi khắp nơi.

Xe đột ngột ngoặt vào lề đường, cũng may Minh Vy ngồi khá chắc nên không bị lao người về phía trước.

“Chuyện gì ?” Bực bội quay sang nhìn Hạ Vũ

“Cuối năm nay tôi kết hôn.” Hạ Vũ trả lời, đôi mắt nhìn vào khoảng không gian vô định trước mặt.

Sáng nay đột nhiên ông Kim- bố Hạ Vũ cho gọi cậu đến văn phòng. Vốn linh cảm đã chẳng lành, quả thật không sai. Vỹ Linh- vị hôn thê của cậu chuẩn bị về nước sẵn sàng cho đám cưới sắp tới. Ngày kia cậu phải ra sân bay đón cô từ Nhật Bản trở về. Vì đây là chuyện sống còn của công ty gia đình cậu nên chính là không thể từ chối. “Bảo tôi đừng kết hôn nữa đi”

“Nếu tôi bảo em đừng kết hôn nữa thì em sẽ không kết hôn nữa được à. Sự lựa chọn đâu phải của em.” Thôi không nhìn xung quanh nữa, Minh Vy nhắm mắt lại suy nghĩ.

Cả hai đều im lặng. Minh Vy hồi tưởng về mấy năm trước, khi cô lần đầu gặp Hạ Vũ ở lớp học Aikido. Khi đó cậu cũng chỉ mới vô trước cô hơn một tuần. Lúc đó cô vẫn chưa có bằng lái xe, vẫn di chuyển bằng xe buýt. Sân vận động khá xa trạm xe, nhưng không còn cách nào khác ngoài việc đi bộ ra trạm. Một lần tình cờ đang đi quay qua thấy Hạ Vũ cũng đang đạp xe gần lề đường, cả hai nhìn nhau rồi Hạ Vũ kêu Minh Vy lại cho đi nhờ. Thế là hai người quen nhau. Những buổi tối học võ sau đó, Hạ Vũ đều chờ để chở Minh Vy về. Cũng đã năm năm rồi.

Sân bay quốc tế

“Mừng cô về nước, cô Vỹ Linh” Người quản lí của công ty SJ vội vàng chạy tới đỡ hành lí khi thấy Vỹ Linh ở cửa ra vào.

“Anh không vui khi gặp tôi à?” Không để tâm đến người quản lí, cô quay sang hỏi Hạ Vũ.

“Gặp cô có gì vui à” cũng như cái cách cô lơ cậu quản lí, anh lạnh lùng bước thẳng ra nơi đỗ xe.

Vỹ Linh cũng không nói gì hơn, bởi cô biết, cậu ghét cô còn không hết. Chuyện đính ước giữa cô và Hạ Vũ, cũng là do một tay cô sắp xếp. Mặc dù không yêu Hạ Vũ, nhưng có những lí do, cô không thể nói ra cho ai biết, ngoại trừ Tấn.

“Tại sao cô phải làm thế?” Khi đã an vị trên ghế sau của chiếc xe limo dài hơn 3m, Hạ Vũ mới bắt đầu hỏi, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như 8 năm trước khi anh gặp cô. Khi đó, Hạ Vũ vẫn còn là một cậu nhóc 14 tuổi, còn Vỹ Linh 12 tuổi.  

“Vì tôi thích anh”

“Thôi đi, đừng nói dối nữa, cô biết rõ người cô thích không phải là tôi mà” Hạ Vũ nhăn nhó.

(còn tiếp)